ha ha ha .. tiếp nhé:

Thần Tú là một người tu hành, là đệ tử của đắc ý của Ngũ Tổ ... nhưng tại sao lại: KHÔNG BIẾT ?

đó là vì TÂM QUÁN chưa sâu ... thấy tâm tưởng nhận VẬT vẫn còn ... và trong Tứ Niệm Xứ, đức Phật chỉ dạy rõ ràng: Thân của Vật thì là Bất Tịnh .. Thọ của Vật thì là Khổ .. Tâm của Vật thì là Vô Thường ... Pháp của Vật thì là Vô Ngã ...

trong Kinh Lăng Nghiêm .. thì những cái thấy đó: kiến phi thị minh, kiến phi thị ám, kiến phi thị không, kiến phi thị đắc ... THẤY = BIẾT chẳng phải là thấy MINH, là thấy ÁM, là thấy KHÔNG là thấy ĐẮC

mà là KIẾN do ly kiến .. kiến bất NĂNG CẬP ... tức là cái KIẾN đó ... phải ở ngoài "MỘT VẬT" "MỘT THÂN PHẬN" => CÁI THẤY Ở NGOÀI CHÍNH BẢN THÂN MÌNH LUÔN thì cái thấy đó mới là

--> thấy hiện tượng "TÂM THƯỜNG TRÚ" và hiện tượng VÔ THƯỜNG VÔ NGÃ xảy ra cho "TỪNG VẬT" ở trong tâm

** nếu đặt cái thấy đó là từ Ý mà có .. thì cái Thấy Đó .. giống như một loại "tư tưởng ở ngoài tư tưởng" (thinking outside of thinking) mà các nhà tâm lý học hay các nhà khoa học tự nhiên thường hay nói tới [smile]


vì vậy khi Lục Tổ khẳng định: TÂM không phải là 1 CÂY BỒ ĐỀ .. TÂM không phải à 1 ĐÀI GƯƠNG SÁNG .. thì ý nghĩa của HƯ KHÔNG ĐƯỢC THẤY ĐÓ --> phải xảy ra ngay tại TÂM .. [smile]


có một đoạn pháp ngữ của Tổ Nam Dương Huệ Trung thật là hay:

Hỏi: "Thiền sư thấy mười phương hư không là Pháp thân chăng?"

Sư: "Thấy tâm tưởng nhận, đó là cách thấy điên đảo."

Hỏi: "Tâm tức là Phật, có phải tu vạn hạnh chăng?"

Sư: "Chư thánh đều đủ trang nghiêm, đâu có bác không nhân quả." - Nam Dương Huệ Trung

cho nên cái Thấy đó ... không phải là Thấy Tâm Tưởng Nhận --> ở đâu ra từ 10 phương ... --> mà là thấy ở NGAY TẠI BỔN TÂM [smile]


có lẽ và chắn chắn có thể đó mới là ĐIỂM TỰA có thể gọi là NGỌC TÂM ... viên ngọc trong chéo áo của đức Phật [smile]

ờ mà đúng không ?

:lol: :lol: