*THẾ GIAN NÀY NHƯ HUYỄN HÓA (tuy rằng hiện thấy duyên sinh nên có, nhưng không thật, không tự tánh).
-KHÔNG TỪ ĐÂU ĐẾN, CHẲNG ĐI VỀ ĐÂU.
-ĐOẠN TRỪ SI MÊ CHẤP THẬT, CHÂN THẬT LÀ VÔ TRỤ. (vô trụ= không chấp= không dính)

Bảo Hành Vương Chánh Luận của ngài Long Thọ:
Thế gian như huyễn hoá
Không đến từ đâu, chẳng đi về đâu
Đoạn trừ duy tâm si mê
Chân thật là vô trụ.



*CÁI THÂN NÀY LÀ BẤT TỊNH, [TỪ NGHIỆP CHƯỚNG MÀ HIỆN RA],
-NHƯNG TÂM PHÀM PHU KHÔNG NHỚ BẤT TỊNH, CHO RẰNG SẠCH SẼ.

Bảo Hành Vương Chánh Luận của ngài Long Thọ:
Thân này là bất tịnh
Thô thiển thấy trước mặt
Thường trực hiển hiện ra
Nhưng tâm không nhớ bất tịnh.



*NẾU KHI NÀO CHƯA HIỂU PHÁP THÂM SÂU NÀY, BỊ NGÃ CHẤP XUI KHIẾN.
-CÒN TẠO NGHIỆP THIỆN VÀ ÁC NGHIỆP TỪ ĐÓ CÒN TÁI SINH NƠI LUÂN HỒI TỐT VÀ XẤU.

Bảo Hành Vương Chánh Luận của ngài Long Thọ:
Nếu không hiểu toàn diện pháp này
Bị ngã chấp xui khiến
Tạo nghiệp thiện bất thiện
Từ đó tái sinh tốt và xấu.



*KHI NÀO CHƯA HIỂU PHÁP TRỪ DIỆT NGÃ CHẤP.
-THÌ HÃY CUNG KÍNH THỰC HÀNH CÁC PHÁP: BỐ THÍ, TRÌ GIỚI, NHẪN NHỤC [ĐỂ HƯỞNG QUẢ PHƯỚC ĐỜI SAU].

Bảo Hành Vương Chánh Luận của ngài Long Thọ:
Khi nào chưa hiểu biết
Pháp trừ diệt ngã chấp
Khi đó hãy cung kính hành
Bố thí, trì giới và nhẫn nhục.