|| Hướng dẫn gửi bài ở Trang Chủ Diễn Đàn |||| Lưu niệm Thành Viên|| Lấy lại password đã quên || || Đăng ký vào danh sách Cộng Tác Viên Tình Nguyện Diễn Đàn ||
|| Danh Sách Thành Viên Ban Điều Hành nhiệm kỳ II (2013-2014) ||
Love Telling Không có thông điệp!

+ Trả lời Chủ đề + Viết chủ đề mới
Trang 27 của 27 Đầu tiênĐầu tiên ... 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27
Kết quả 79 đến 81 của 81

Chủ đề: 4 Pháp Ấn

  1. #79
    Điều Hành Viên khuclunglinh is on a distinguished road
    Ngày tham gia
    Dec 2017
    Giới tính
    Chưa chọn Giới Tính
    Bài viết
    1,464
    Credits
    58,926
    16
    MASTER
     
     
    Số lần cộng|trừ: 2 lần
    Thanks
    788
    Thanked 359 Times in 316 Posts
    Rep Power
    2

    Mặc định

    Kính Thày VQ:

    Vậy chúng ta phải dụng công như thế nào ?

    Câu hỏi của thày làm cho KLL nhớ lại một câu truyện giữa một vị thiền sư và một tên ăn cướp [smile]


    Truyện kể rằng, ngày xưa có một vị thiền sư sống cuộc đời đạm bạc. Ông nghèo và đạm bạc tới độ cả bộ đồ mặc trên người cũng lủng lỗ chắp vá luôn.

    Vậy mà có một hôm, đang lúc ông đang nằm ở ngoài đồng cỏ ngắm trăng thì bị một tên cướp tới kề dao vào cổ đòi cướp đồ. Vị thiền sư mỉm cười hỏi tên cướp:

    - Anh thấy trên người tôi, xung quanh tôi còn có gì đáng tiền, quý giá để anh cướp chăng ?


    Tên cướp nhìn quanh rôi gãi đầu trả lời:

    - Tôi cũng không biết, hay ông có gì quý giá thì ông nói cho tôi biết ?


    Vị thiền sư đáp:

    - vào giờ phút này, vật đáng giá nhất mà tôi có phải là MẢNH TRĂNG ở trên trời kia kìa


    Tên cướp tức giận, chỉ lưỡi dao vào mặt thiền sư mắng:

    - CÁI LÃO ĐẦU TRỌC này, ánh trăng ở đâu cũng có tại sao ông cho là Ánh Trăng có giá trị nhất ở đây ?


    Vị thiền sư trả lời:

    - Tại vì bây giờ trong lòng của bần tăng, nó là một vật DUY NHẤT TÔI CÓ THỂ CÓ, KHÔNG AI CÓ THỂ CƯỚP ĐI ĐƯỢC -->> bởi vậy NÓ mới đặc biệt trân quý đối với tôi [smile]

    Vị thiền sư tiếp:

    nếu như thí chủ không tin, cùng bần tăng nằm xuống đi, cùng ngắm ánh trăng với lão: thí chủ sẽ hiểu được ngay.

    Tên Cướp [càng gãi đầu hơn], nhưng vì không có gì để cướp nên hắn cũng chịu nằm xuống trên bãi cỏ cùng vị thiền sư TRỪNG MẮT ngắm ánh trăng ở trên trời [smile]

    ...

    một tiếng đồng hồ trôi qua

    ....

    ....

    hai tiếng đồng hồ trôi qua

    ... ba tiếng đồng hồ trôi qua ...

    ....

    gã CƯỜNG ĐẠO đột nhiên nhảy dựng người lên, cung kính quỳ gối dập đầu hành lễ với vị thiền sư.


    Tên Cướp mới nói rằng:

    - Tôi bây giờ đã tin ông rồi. Bây giờ trong lòng tôi, ngoài mảnh trăng này ra, không có gì nữa hết [smile]



    Câu chuyện này không biết có ai tin không ? ... Nhưng trong lòng chúng ta, ngoài mảnh trăng này ra, không có gì nữa hết: tất mả mọi DỤNG CÔNG chỉ là để NHÌN TRĂNG thôi. Hay là có thể nói khác đi một tí: mọi dụng công cũng chỉ để làm NGÓN TAY CHỈ TRĂNG thôi.

    Đúng không Thày VQ và các bạn ?

    KLL

       


  2. The Following User Says Thank You to khuclunglinh For This Useful Post:

    vienquang6 (02-03-2018)

  3. #80
    Ban Cố Vấn Chủ Đạo Diễn Đàn - Quyền Admin vienquang6 is on a distinguished road vienquang6's Avatar
    Ngày tham gia
    Feb 2007
    Giới tính
    Nam
    Bài viết
    5,546
    Credits
    5,926
    24
    MASTER
     
     
    Số lần cộng|trừ: 1 lần
    Thanks
    1,736
    Thanked 1,647 Times in 1,091 Posts
    Rep Power
    10

    Mặc định 4 Pháp Ấn

    Phần IV

    + Tri kiến Vô kiến (tt).


    Trong nhà Phật, có chia sự kiến, văn, giác, tri thành 2 phần.- Là Tưởng Tri và Thắng Tri.

    a/. Tưởng Tri: Là thấy biết bằng sự vọng tưởng.

    Phàm phu: Thấy không ngoài mắt, nghe không ngoài tai, biết không ngoài ý thức v.v... nghĩa là chạy theo các giác quan. Sự hiểu biết này là dùng TÂM phóng ra ngoài, cái biết này là TƯỞNG TRI. - Trưởng Tri là một thể "Bất toàn" của Chân Như Tâm.

    Chỗ Tưởng tri này là chỗ mà chư Tổ dạy: "Do Vì lúc "Tối Sơ" khởi một niệm sai lầm, nên theo Mộng Tưởng mà thấy có Sanh-có Diệt.".

    Nghĩa là: Do sự cọ sát giữa Căn và Trần, mà sanh ra một niệm sai lầm (vọng thức). Niệm này là Nhất Niệm Vô Minh, là Mộng tưởng điên đão, nên gọi là Tưởng Tri.

    Chúng sanh, khởi niệm lại chấp niệm. Chấp niệm thành chủng. Chủng tử kiên cố liên tục như bộc lưu (dòng thác).- Đó là Thức Tâm. Nhận thức tâm này làm tự ngã.- Sanh ra Chấp Ngã.- Chấp ngã là căn bản của Tưởng Tri.- Có 4 tướng: Ngã, Nhân,Chúng sanh, thọ giả.

    4 tướng này chính là Vô minh, nó che lấp Chân Như, chúng ta cần giải trừ nó.

    b/. Thắng tri: Là sự thấy biết thù thắng siêu việt vào Chân Như bằng Thiền Định. Nghĩa là sau khi đã "hàng phục vọng tâm", tức là hoá giải tưởng tri ở trên.

    Trong kinh Kim Cang Bát Nhã Phật dạy phương pháp này, như sau:

    Kinh Kim Cang Bát Nhã Ba La Mật, mở đầu, mà cũng là trọng tâm của kinh này, bằng hai câu hỏi của ông Tu Bồ Đề:

    "Vân hà ưng trụ?"
    "Vân hà hàng phục kỳ tâm?"

    Nghĩa là:

    "Làm sao hàng phục vọng tâm?" và
    "Làm sao an trụ chơn tâm?"

    toàn bộ kinh Kim Cang Bát Nhã, Phật chỉ giải đáp hai câu hỏi trên, tóm tắt lại chỉ trong một câu:

    "Ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm"

    nghĩa là: "Đừng sanh vọng tâm trụ chấp một nơi nào". Đây là câu "tinh ba" của bộ kinh Kim Cang Bát Nhã, mà ngày xưa đức Lục Tổ Huệ Năng nhờ đó đã được tỏ ngộ.

    Phật dạy: "Đừng sang vọng tâm trụ chấp một nơi nào", tức là dạy: "Dùng trí huệ Kim Cang Bát Nhã, phá trừ rốt ráo (Ba la mật) các vô minh vọng chấp: ngã, pháp hay bốn tướng" (Ngã, Nhơn, Chúng sanh và Thọ giãi).

    Khi các vô minh phiền não vọng chấp hết rồi thì chơn tâm thanh tịnh hiện ra. Đó là từ bờ mê muội triền phược của chúng sanh mà sang bờ giác ngộ giải thoát của chư Phật, tức là: "đáo bỉ ngạn (đến bờ giác ngộ).

    Phật dạy: "Đừng sanh vọng tâm trụ chấp một nơi nào". Đó là phương pháp tu hành của Đại thừa đốn giáo, để "hàng phục vọng tâm" mà cũng là "an trụ chơn tâm" vậy.

    Kinh dạy: "Thị cố Tu-bồ-đề, chư Bồ-tát Ma-ha tát ưng như thị sanh thanh tịnh tâm, bất ưng trụ sắc sanh tâm, bất ưng trụ thanh, hương, vị, xúc, pháp sanh tâm, ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm"

    - Nghĩa là chẳng nên để tâm sanh vào 6 trần sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp, mà nên không trụ vào bất cứ chỗ nào để an trú Tâm.

    Như vậy chúng ta thấy:

    Tri kiến Vô kiến là không phải không thấy biết. Mà là Thấy biết nhưng không trụ chấp vào Thấy biết.

    Thiền Sư Đạo Giái có bài kệ nói về việc này:

    "Ngộ sắc ngộ thinh như thạch thượng tài hoa
    Kiến lợi kiến danh như nhãn trung trước tiết".


    Tạm dịch:

    Gặp sắc gặp thinh như hoa trồng trên đá,
    Thấy lợi thấy danh như bụi rơi trong mắt.


    Nghĩa là không bám víu vào 6 trần sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp.

    Tri Kiến Vô kiến là Thắng Tri, sự thấy biết thù thắng bằng Thiền Định, sự thấy biết không trú chấp.

    Ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm

       

    vienquang6


    Mượn chỉ đưa diều lên khỏi gió,
    Buông thuyền lúc khách đã sang sông.

  4. The Following 3 Users Say Thank You to vienquang6 For This Useful Post:

    khuclunglinh (03-03-2018), quang_tam3 (03-03-2018), Thiên Không (28-04-2018)

  5. #81
    Ban Cố Vấn Chủ Đạo Diễn Đàn - Quyền Admin vienquang6 is on a distinguished road vienquang6's Avatar
    Ngày tham gia
    Feb 2007
    Giới tính
    Nam
    Bài viết
    5,546
    Credits
    5,926
    24
    MASTER
     
     
    Số lần cộng|trừ: 1 lần
    Thanks
    1,736
    Thanked 1,647 Times in 1,091 Posts
    Rep Power
    10

    Mặc định 4 Pháp Ấn

    Phần kết.

    Kính các Bạn:

    Thi Hào Nguyễn Du có câu nói rất hay:

    Kim Cương đọc đến ngàn lần
    Mà trong mờ ảo như gần như xa
    Thạch Đài tìm đến hiểu ra
    Chân kinh thật nghĩa chẳng qua không lời.


    Thật nghĩa của Chân Như là tuyệt ngôn ngữ, bặt suy lường, không thể dùng ngôn ngữ để diễn tả hết được. Nếu có nói ra chỉ là da lông, nhánh nhóc...Do vậy những khảo cứu về Chân Như nói trên chỉ là đại khái để tự tư duy.

    Có bài kệ rằng:

    Giải thoát đại giải thoát,
    Chỉ là Tâm tự tại.
    Ngoài không nhiễm Sắc- Thinh,
    Trong không sanh vọng niệm,
    Chỗ nào tâm vướng mắt.
    Tự tại "vô sở đắc".
    Ấy "Vô vị chân nhân".
    Trở về với thế tục,
    Giải thoát không nghĩ bàn

    (???)

    Bản chất của Đệ tứ Pháp Ấn, thật ra chỉ là phần "Tinh tuý" của Đệ Tam Pháp Ấn "Niết Bàn Tịch Diệt" mà Đại thừa Phật giáo khai triễn rộng ra.

    Giáo lý nào mang âm hưỡng Thật tướng Chân Như Tịch Diệt ấn này, thì đúng là Giáo lý Đại Thừa Phật giáo. ngoài ra là không phải.

    Tóm lại: Tam Pháp Ấn là con dấu với giáo Pháp Nguyên thuỷ, Tứ Pháp Ấn là con dấu giáo Pháp Đại thừa, chúng là chìa khoá để mở kho tàng Pháp Bảo của Đạo Phật, là Con dấu ấn chứng Chánh Pháp Phật, là di ngôn của Phật cho người đệ tử tu học, là dự thuyết để nương đó mà tu hành và là Lộ trình thành Phật đó vậy.

    Kính mong, đóng góp một ngón tay chỉ trăng để các Bạn "Hữu duyên" thêm đề tài suy gẩm.

    Kính chúc các Bạn thân tâm an lạc, sức khoẻ an khang, tân niên hạnh phúc.

    VQ6 Kính bút.

    (Mạnh Xuân - Mậu Tuất)



       


    +3 SP     Người cho điểm: Thiên Không
    Lý do:
    thuyết pháp công đức vô lượng!
    vienquang6


    Mượn chỉ đưa diều lên khỏi gió,
    Buông thuyền lúc khách đã sang sông.

  6. The Following User Says Thank You to vienquang6 For This Useful Post:

    Thiên Không (28-04-2018)

+ Trả lời Chủ đề + Viết chủ đề mới
Trang 27 của 27 Đầu tiênĐầu tiên ... 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

     

Members who have read this thread : 68

Bookmarks

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình