3/. Vô-ngã tưởng là ngã, ngã tưởng là vô-ngã.

Kinh văn: “ Vô-ngã tưởng là ngã, ngã tưởng là vô-ngã”, đây là điên đảo.

Người đời cũng nói có ngã, trong Phật pháp cũng nói có ngã.

Người đời dầu nói có ngã nhưng không có Phật tánh, đây thời gọi là nơi vô-ngã mà tưởng là ngã gọi đó là điên đảo.

Phật pháp nói có ngã tức là Phật tánh. Người đời lại nói Phật pháp không ngã, đây gọi là nơi ngã tưởng là vô ngã. Nếu nói Phật pháp quyết định vô ngã nên đức Như-Lai dạy hàng đệ tử tu tập pháp vô ngã. Lời trên đây là điên đảo. Đây là điều điên đảo thứ ba
.
* Người đời chấp có "Linh hồn thường trụ".- Là cái vọng tưởng không có mà cho đó là Ngã.- Đây là điên đão.

* Phật Pháp cũng nói Ngã. Nhưng là Phật Tánh.- Phật Tánh tức là phần Chân Tịnh của Tâm, nó hằng còn, không vô minh vọng tưởng (Chân Tịnh ), mà thế gian lại không biết cho là không có.- Đây là điên đão thứ 3.