Trích dẫn Gửi bởi VO-NHAT-BAT-NHI Xem bài viết
Bạn đã không hiểu thì không nên phán gì về VNBN, không hợp lí lẽ chút nào, mà bạn có phán thì VNBN cũng kệ thôi, là việc của bạn, lẽ ra bạn nên kiểm soát rõ việc tư duy của bạn nhưng bạn đã có một sơ hở là không biết rõ gì những người khác nói mà lại ghép tội! Thật chẳng phải người trí! Cái THẬT không thể dùng bất kì hữu tướng nào để vẽ vời ra được, nó có đó nhưng chẳng thể nào dùng các pháp tướng mà miêu tả cố cho ra được, chắc bạn có nghe, bất động mà sinh hết thảy các pháp, bạn bám chấp vào một vế, hoặc bất động, hoặc sinh pháp mà gán ghép VNBN vào cái hiểu của bạn. Thật không nên!


Ô hay, vấn đề Thật và Giả thì đơn giản mà nhà ngươi còn không thông thì làm sao ngươi đủ trí để hiểu phật pháp? Một đứa con nít 10 tuổi cũng có thể biết đâu là thật đâu là giả. Ví dụ: giấc mơ là giả, cuộc đời là thật, cái cây là thật, còn bóng cây chiếu dưới nước là giả....


Chừng nào ngươi hiểu được thế nào là thật và giả thì sau đó mới tìm hiểu tại sao có vô minh, tại sao lại nói thế gian là giả ảo...




Trích dẫn Gửi bởi VO-NHAT-BAT-NHI Xem bài viết
Còn việc bạn nói, thần thức nhập thai là do bạn nói, VNBN không hề nói từ đầu chủ đề cho đến giờ. Cái vô minh nó luôn trong hiện tại như là kẻ ngu đù đi đâu và làm gì cũng mang theo cái ngu đó, chính vì vậy, một người chưa hết vô minh thì bất kì lúc nào cũng đang là luân hồi. Còn nếu như một người đã tẩy trừ các thứ quan kiến sai lầm, tỉnh giác đối với ngũ uẩn chẳng khởi một niệm bám víu thì ngay đó đã là giải thoát luân hồi sanh tử.


Vậy ngươi giải thích 12 nhân duyên đi, ta đã hỏi nhưng ngươi vẫn lờ đi là sao?



Trích dẫn Gửi bởi VO-NHAT-BAT-NHI Xem bài viết

1. Hiện tại đây, con người và cục đá tuy có tướng bất đồng nhưng cái THẬT của cục đá và con người chẳng khác, không chung, không riêng. Nếu cái Thật của cục đá và con người khác nhau thì lẽ ra con người chẳng thể nhận thức gì về Cục Đá. Nếu bạn tách con người và cục đá thành hai bản chất thì chẳng hiểu VNBN nói, đã không hiểu thì đừng có gán ghép ý bạn vào VNBN! Còn khả năng thành Phật thì là một việc khác, VNBN chưa bàn tới!

Bạn không hiểu nên thành ra mới phát ngôn rằng "Ta e là có ngày ngươi đến chuồng bò để giảng Tứ diệu đế cho con bò, hoặc đứng trước cục đá rồi rao giảng phật pháp cho cục đá...". Thể hiện sự nông cạn của bạn!

2. Hai câu hỏi của bạn:
_ Cái gì lầm nhận TA?

Lầm nhận ta thì đó là Vô Minh. Như vậy câu hỏi trở thành "cái gì vô minh". Vô minh chỉ là một tình trạng, rồi sẽ biến mất, chửng có gì gọi là vô minh. Nay nếu VNBN nói cái này vô minh, cái kia vô minh thì cái đó cũng sẽ diệt mất. Ví dụ, một học sinh lớp 1 thì chưa biết kiến thức 12. Khi học xong tốt nghiệp lớp 12 thì cái không biết đó không còn nữa. Thế thì cái gì ngu kiến thức 12? Rõ ràng rốt ráo chẳng có cái gì gọi là "lầm nhận Ta". Nhắc bạn rằng với cái THẬT, chẳng có gì gọi là VÔ MINH, cũng chẳng có gì gọi là Giác Ngộ, không ngu, không khôn, rỗng rang vô sự mà sinh hết thảy các pháp.

Tóm lại, lầm nhận đó nhưng rốt ráo chẳng có cái gì riêng biệt gọi là cái lầm nhận. Cho rằng có thì đó là chấp ngã, hoặc chấp pháp.

_ Cái gì Biết những gì không phải TA? Người tu học thường gọi là Trí Tuệ. Biết đó nhưng chẳng có cái gì riêng biệt gọi là biết. Nếu nói rằng có kẻ biết thì đó là chấp ngã, còn nói không là chấp không.
Cái biết đó do diệt các thức nhị kiến mà xuất hiện. Chẳng cần chi cái biết cao siêu, cái thấy từ mắt cũng chẳng có gì riêng biệt trong đó mà nó thấy nó biết. Còn nói không người biết không người thấy thì coi chừng chấp không.

Vậy TA thật sự là cái gì mà nói không, nói có thì đều bị sai lầm. Bởi vì, cái THẬT thì chẳng thể dùng kí tự hay biểu tướng mà lập ra được. Dựa trên kí tự, định danh, dựa trên tướng mà lập thì đó đều là sai lầm.

Những pháp như thế này cần phải thực hành thì từ từ thâm nhập: Mắt thấy sắc nhưng chẳng sanh một niệm, tai nghe âm thanh nhưng chẳng sanh niệm khởi, mũi ngửi mùi hương nhưng chẳng sanh một niệm, lưỡi niếm mùi vị nhưng chẳng sanh một niệm,..., thấy các pháp (nội tâm, ngoại tâm) sanh trụ dị diệt nhưng chẳng sanh một niệm. Chẳng sanh một niệm không phải là cứng đờ như cục đá vô tri mà là biết rõ những thấy biết từ các thức đều là giả danh, giả tướng,... mà chẳng móng khởi bất kì một niệm lăng tăng. Các niệm rất vi tế, không phải lúc nào người thực hành cũng biết rõ hết đâu, biết lớp thô rồi tới lóp mỏng... Chẳng duyên theo các thấy biết từ các thức, đó là thật thấy thật biết.

Ai đã rành VÔ NGÃ thì sẽ biết "trong" các thức không có người nào ở trong đó. Ngoài các thức cũng không. VÔ NGÃ là không có cái TA nào TRONG ngũ uẩn, trong các hữu tướng chứ không phải là không có TA khơi khơi. Ngoài ngũ uẩn thì cũng chẳng có TA. Cái TA thật sự nó vô tướng, vô tác, vô nguyện,...

Ngay từ những kiến thức thông thường trong cuộc sống mà ngươi còn ngu như vầy thì làm sao mà hiểu được phật pháp Lấy ngay ví dụ của ngươi để ta thông não cho ngươi nhé:

Ví dụ, một học sinh lớp 1 thì chưa biết kiến thức 12. Khi học xong tốt nghiệp lớp 12 thì cái không biết đó không còn nữa. Thế thì cái gì ngu kiến thức 12? Rõ ràng rốt ráo chẳng có cái gì gọi là "lầm nhận Ta".

Vẫn cùng là một con người, nhưng kiến thức, tâm thức của người đó thay đổi. Cũng vậy, vô minh hay giác ngộ cũng là cùng một con người, chứ đâu phải là 2 người khác nhau.

Nhiêu đó mà ngươi không thông thì nói gì khác sẽ thành ra cao siêu đối với ngươi