Trích dẫn Gửi bởi nguyenvanhoc2006 Xem bài viết
Cám ơn hungcom đã hỏi !

Cõi Tây Phương Cực Lạc là do Nguyện lực của Phật A Di Đà kiến tạo nên. Vì chúng ta không phải ai cũng có được những điều kiện thuận lợi để học Phật pháp, không phải ai cũng có quyết tâm dõng mãnh, dẫm lên gai góc mà thẳng tiến theo chí nguyện tu Phật của mình.

Thế thì những chúng sanh yếu ớt như cây sậy cọng lau ấy phải chịu vùi dập trong mưa bảo hay sao ?

Không nở nhìn chúng sanh cô đơn trong biển nghiệp mà đức Phật A Di Đà đã hoá hiện ra một chỗ "an toàn" không giông to gió lớn để tiếp độ những chúng sinh ấy.

Về Tây Phương hành giả được ở yên trong thai sen, không phải 9 tháng 10 ngày (như ở đây) mà là nhiều KIẾP (giả sử có một hòn núi đá to bằng núi Tu di, có người 100 năm dùng 1 cái lông ngổng lau _ phết _ qua một lần, cứ như thế 100 năm sau lại dùng lông ngổng phết lên mặt đá lần thứ 2, mãi cho đến khi hòn núi đá ấy tiêu hết thì mới xong một KIẾP).

Thời gian ở trong thai sen lâu hay mau là tuỳ nghiệp chướng của người được vãng sanh nặng hay nhẹ _ nếu nghiệp chướng của người kia nặng quá thì phải đến 12 Kiếp mới hoá giải xong được phần THÔ.
Khi phần nghiệp chướng THÔ của "Liên tử" đã được gột sạch thì RA THAI.

HOA KHAI KIẾN PHẬT NGỘ VÔ SANH.

Khi ra thai thì hành giả đã đủ tướng trượng phu (do công đức giải nghiệp lâu dài trong Hoa sen mà hiện tướng) và được thấy Phật (Phật là VÔ TƯỚNG, vậy lấy tướng nào là Phật ?) Thực ra "thấy Phật" là thấy BẢN THỂ CHÂN TÂM vốn VÔ NGÃ, VÔ TƯỚNG của mình). Cho nên Kinh nói KIẾN PHẬT NGỘ VÔ SANH, chỗ này chính là quả vị A La Hán (của cõi Ta Bà này).

NGỘ VÔ SANH rồi hành giả phải học Giáo lý Phật pháp nơi những vị Bất Thối Bồ tát, khi đã có căn bản (Phật Học) rồi, thì hành giả phải đi các cõi khác (những cõi không có gì tốt đẹp như cõi Ta Bà này) để THỰC TẾ, THỰC NGHIỆM, TRẢI NGHIỆM dưới danh nghĩa "Đi Độ Sinh".

(Cũng như ở các trường Đại Học, sau phần lý thuyết thì phải đi học THỰC NGHIỆM ở các địa chỉ thích hợp, chứ không còn tiếp tục học trong Giảng đường nữa, nếu Sinh viên nào không đi thực tập thì sẽ không tốt nghiệp được).

Tây Phương Cực Lạc chỉ là giai đoạn 1 của trình học Phật, giai đoạn 2 là ở các cõi "đầy hầm hố chông gai" như cõi Ta Bà này.

Thí dụ như pháp NHẪN, ở cái chỗ mà ai cũng lịch sự, nhã nhặn ôn hoà, mọi chuyện đều như ý thì Nhẫn cái gì ? Có về Ta Bà, có gặp cảnh trái ngang, có bị khinh khi rẻ rúng thì mới Nhẫn hay không Nhẫn chứ !

Nhẫn được rồi, thì phải tiếp tục Nhẫn cho đến khi thấy được Nhẫn nhục Ba la Mật, rồi còn phải tu học thêm nhiều nữa. Mà những "cái này' không hề có ở Tây Phương Cực Lạc.

Mến !
Kính Bác Văn Học.
Cỏi Tây phương tịnh độ mà Bác trả lời như vậy là sai rồi.

1/ Cỏi Tây Phương Tịnh Độ là cỏi vì hạng chúng nhiều nghiệp báo (hạng phổ thông) ,có duyên ít nhiều với Phật Pháp. Hạng nầy khó đến Phật Pháp, ngoại trừ xả bỏ cái Tây Phương Cực Lạc ra khỏi tiềm thức.

2/ Phật Pháp chỉ dành cho người có trí tuệ, dụng trí tuệ. Và cái trí tuệ ấy không phải do kinh nghiệm mà được, không do thầy truyền dạy, không học từ kiến chương. Tây Phương Cực Lạc củng như vậy.

3/ Tây Phương Cực Lạc chỉ là cảnh mộng trong muôn ngàn cảnh mộng ở trần gian. Chuyện sanh vào hoa sen là cảnh mộng vì "hoa sen " là mộng tưởng. Thử hỏi các vị hoa sen cánh màu gì? Nhụy màu gì? Các vị lấy "Không Tánh" trả lời, hi hi !


4/ Kính bác V/H xem:

...Này các thiện nam tín nữ Ka-la-ma, nhân đây Như Lai sẽ giảng giải về 10 nền tảng của đức tin chân chánh:

- Một là, chớ vội tin một điều gì, chỉ vì điều đó là truyền thuyết.

- Hai là, chớ vội tin một điều gì, chỉ vì điều đó thuộc về truyền thống.

- Ba là, chớ vội tin một điều gì, chỉ vì điều đó được nhiều người nhắc đến hay tuyên truyền.

- Bốn là, chớ vội tin một điều gì, chỉ vì điều đó được ghi lại trong kinh điển hay sách vở.

- Năm là, chớ vội tin một điều gì, chỉ vì điều đó thuộc lý luận siêu hình.

- Sáu là, chớ vội tin một điều gì, chỉ vì điều đó phù hợp với lập trường của mình.

- Bảy là, chớ vội tin một điều gì, khi mà điều đó được căn cứ trên những dữ kiện hời hợt.

- Tám là, chớ vội tin một điều gì, chỉ vì điều ấy phù hợp với định kiến của mình.

- Chín là, chớ vội tin một điều gì, chỉ vì điều ấy được sức mạnh và quyền uy ủng hộ.

- Mười là, chớ vội tin một điều gì, chỉ vì điều ấy được các nhà truyền giáo hay đạo sư của mình tuyên thuyết.

Này các thiện nam tín nữ, khi nghe một điều gì, các vị phải quán sát, suy tư và thể nghiệm, chỉ khi nào, sau khi kiểm nghiệm, quý vị thực sự nhận thấy: "Lời dạy này tốt lành, đạo đức, hướng thiện, chói sáng và được người trí tán thán, nếu sống và thực hiện lời dạy này sẽ đưa đến hạnh phúc, an lạc ngay hiện tại và về lâu, về dài" thì lúc ấy quý vị hãy đặt niềm tin bất động và thực hành theo.



hoangtri di chuyển ra khỏi chủ đề "Xin bác Văn Học giải nghi".

Lý do : không thích hợp