|| Hướng dẫn gửi bài ở Trang Chủ Diễn Đàn |||| Lưu niệm Thành Viên|| Lấy lại password đã quên || || Đăng ký vào danh sách Cộng Tác Viên Tình Nguyện Diễn Đàn ||
|| Danh Sách Thành Viên Ban Điều Hành nhiệm kỳ II (2013-2014) ||
Love Telling Không có thông điệp!

Một Phật tử "hư"

Tâm sự của một Phật tử "hư "

Rate this Entry
TÂM SỰ CỦA MỘT PHẬT TỬ "HƯ"

Nam mô a di đà Phật,
Kính thưa các quý thầy cô tăng ni !
Để thực hiện hàm ý lời dạy của Đức Phật:" Tin ta mà không hiểu ta là bài báng ta " nên con mạnh dạn mạo muội tấu trình một vài suy tư, hằng xin ý kiến chỉ dạy của các quý sư thầy, ni cô; bổ túc thêm về giáo lý Phật pháp.
Con mới được là con của Đức Phật chưa tròn năm. Với trình độ tu học còn sơ khai cùng những suy nghĩ, lời lẽ phàm phu tục tử, lại thêm cách diễn đạt còn yếu kém nên lời đầu con thành tâm cầu xin sự hoan hỉ, bỏ quá cho những cái "hư" của con dưới đây ạ!
Con xin phép được trình bày:
Con được biết mục đích của đạo Phật là GIẢI THOÁT KHỔ ĐAU
Trong số ước tính hơn 90% dân số Việt nam sùng bái lễ Phật thì đúng là hầu hết do có vướng mắc vào một nỗi khổ đau nào đó ở đời. Cũng như có quý thầy giảng:"… Có khổ mới tu chứ? Không có khổ thì chẳng có ai tu hết trơn. Bây giờ cho ai cũng sung sướng hết trơn thì chẳng có ai tu hết…"
Nhưng theo con thì mục đích chúng sinh đến với đạo Phật không phải tuyệt đối 100% là do khổ đau như vậy (?)
Phần đông người ta lên chùa cầu xin sức khỏe,tiền tài, danh vọng, tình yêu…
Hoặc có kẻ đã thành đạt đủ hết rồi thì cầu sự an lành,vui vẻ…
Hoặc cần sám hối tội lỗi cho tâm an lạc v.v…
Nếu suy xét đến cùng thì có thể vẫn là do những nỗi khổ của TÂM hoặc THÂN mà ra.
Song có lẽ không phải chỉ riêng mình con trong số ít còn lại - Phát tâm theo đạo Phật; chính thức không vì một khổ đau nào cả.
Không phải là con không có những nỗi khổ trong cuộc sống hiện tại, trước đây hay sau này.
Song do toàn tâm ý của con đã hưng phấn nghiêng hẳn ngưỡng mộ về phần Phật pháp; mong muốn được đắm mình trong ánh hào quang của Đức Phật để tu sửa thành con người có hạnh kiểm. Vì vậy con không cảm thấy có đau khổ sầu não gì chăng?
Con chưa tường tỏ Phật pháp; điều đó thật sự khó đối với con cũng như rất nhiều Phật tử khác. Nhưng con đã dễ dàng cảm nhận được cái hay của hạnh nhẫn nhục…cái tốt của việc từ bỏ THAM SÂN SI, cái đẹp của sự hướng tới TỪ BI HỈ XẢ để cuộc sống của bản thân cũng như của mọi người đươc hạnh phúc, an vui, hòa bình, viên mãn…
Có lẽ từ đó những buồn khổ như không có chỗ xen vào vì: QUÁ KHỨ THÌ ĐÃ QUA ,TƯƠNG LAI THÌ CHƯA TỚI, TẤT CẢ ĐỀU LÀ VÔ THƯỜNG…
Thêm nữa tính nhân văn của 5 giới cấm và 10 điều lành như "kim chỉ nam" cụ thể hóa cho việc tu tâm dưỡng tính được tốt hơn nên con đã quyết định hướng cuộc đời mình tu tập theo đạo Phật để trước mắt được thụ hưởng luật nhân quả "ở hiền gặp lành", thiết thực"quả báo nhãn tiền" ngay trong kiếp này…
Nhân thể: cũng sẽ tốt luôn cho cả kiếp sau nếu đúng thực là có kiếp sau(?).
Và cũng sẽ tốt luôn cho đường đi tới Niết bàn; khỏi bị xuống"7 tầng địa ngục ngạ quỷ"…
Nhưng tất cả nỗ lực phấn đấu vẫn là cho kiếp thực tại đưọc hưởng phúc là chính yếu.
Kiếp sau còn nghi hoặc, mơ hồ (vì chưa"nhãn tiền"). Song nếu có xét tới thì tâm cũng an lạc với ý nghĩ: kết quả tu tập tốt ở kiếp này sẽ đóng góp tốt cho xã hội sau một chúng sinh đạo hạnh thuần khiết…

Con đã tự xác định mục đích, động cơ tu tập Phật pháp cho riêng mình là như thế đó.
Như vậy liệu có sai lệch với Phật pháp hay cần phải chấn chỉnh lại gì không ạ?

Con trộm nghĩ: nếu chỉ vì những nỗi khổ đau mới tìm đến Đức Phật; như đứa con lúc gặp nạn mới sà vào lòng mẹ… thì khi hết khóc sớm muộn ta cũng sẽ có ngày phải rời xa người mẹ; tuy trong lòng vẫn vô cùng tôn thờ, biết ơn hết mực…
Còn khi ta thực sự cần có những lời chỉ dạy thường xuyên để sống được tốt, để được hưởng hạnh phúc lớn ở đời thì dù có sung sướng cỡ nào, trưởng thành cỡ nào người con vẫn muốn ở bên người mẹ suốt cả cuộc đời.
Đó sẽ là niềm vui muôn thủa cho nơi Chùa chiền, cho các đức Phật linh thiêng cũng như các Phật tử,chúng sinh mọi tầng lớp, mọi đẳng cấp…
Cho dù rất giàu lòng nhân từ và không quản ngại cứu giúp chúng sinh; nhưng chắc chắn các đức Phật từ bi cũng không mong muốn chúng ta đến chùa với toàn những gương mặt khổ đau xin cứu khổ, cứu nạn…
Suy nghĩ của con tình thực là như vậy; Liệu con có phải là một phật tử "hư"?

Tiện đây con xin thưa thêm:
Từ lúc trước khi được làm con của Phật con đã có những suy nghĩ "hư" giống như nhiều người chậm Quy y là rất ngần ngại Quy y Tam Bảo…
Con ngại là vẫn còn nặng nợ trần tục, chưa thực hiên tốt 5 giới được. Nhất là khó tránh được việc sát sanh( hay phải trừ diệt ruồi ,muỗi, sâu bọ…) Nghĩ mình chưa làm theo lời Phật dạy được thì chưa nên làm con Phật
Con cứ tự ví mình như đứa trẻ nhà nghèo trong câu chuyện xưa: không có điều kiện được ngồi trong lớp nghiêm chỉnh; chỉ đứng ngoài cửa sổ ngó vào và làm tốt những lời thầy dạy.Nhưng dù được thầy cho phép, bạn mời mọc cũng không chịu vào lớp…Không hẳn con sợ bị bó buộc kỷ luật, kỷ cương mà là lo bản thân chưa thể làm được tốt 5 giới như đã nói ở trên .
Vậy nên đến tận hơn 60 tuổi con mới Quy y Tam bảo nhờ một câu nói của một chị bạn khi nghe con trình bày suy nghĩ đó. Chị chỉ mới nói:" Quy y là cái hàng rào…" là tự con đã thông hiểu tất cả và quyết định Quy Y luôn.
Khó diễn giải bằng lời; nhưng đúng là từ khi con Quy y; con tự thấy mình có ý thức giữ mình hơn ,không dễ dãi buông mình nghiêng ngả tả hữu qua cái "hàng rào" vô hình hai bên đường đi tới ánh sáng Phật pháp. Không những không cảm thấy lo lắng như lúc trước; mà lại có cảm giác an toàn hơn, dễ dàng tránh được nhửng lỗi phạm giới bên kia "hàng rào"…
Con thiết nghĩ hình tượng "hàng rào" này thật là hay?
Âu đây cũng là một bày tỏ chia sẻ,trao đổi kinh nghiệm tu tập với các đạo hữu trên tinh thần "Học thầy không tày học bạn".

Viết xong bài tìm nơi đăng tải mới hay có "Diễn đàn Phật pháp" này; hy vọng là bài viết hợp lệ với Diễn đàn hoặc xin DĐ ban tặng cho thành viên mới một lời tư vấn…

Trên đây là đôi điều tâm sự thật tâm của PT và sẽ còn tiếp theo một số bài nữa nếu được theo đà hợp lệ với những cái "hư" trái chiều…
Vì trong nhiều bài thuyết giảng nhiều quý thầy cũng khuyến khích ta nên có sự suy xét, nhận thức đúng sai để tự biên lập cho mình cách tu tập có kết quả tốt
Rất mong nhận được sự thông cảm cùng lời góp ý chỉ bảo của các chư vị tôn kính và các đạo hữu gần xa để PT được tinh tấn trên con đường tu tập.

Xin chân thành cảm ơn!

Phật tử Diệu Minh

Submit "Tâm sự của một Phật tử "hư "" to Digg Submit "Tâm sự của một Phật tử "hư "" to del.icio.us Submit "Tâm sự của một Phật tử "hư "" to StumbleUpon Submit "Tâm sự của một Phật tử "hư "" to Google

Thể loại
Uncategorized

Comments

Trackbacks

Total Trackbacks 0
Trackback URL: